Tình yêu là, em giận nhưng đừng buông tay

Đôi khi cô đơn không phải chỉ có một mình, mà là ở bên em, yêu em nhưng trái tim em lại nhìn về hướng khác. Nếu không còn yêu xin em cứ nói ra, để anh lặng lẽ ra đi…


Định Nghĩa Của Tình Yêu - Khánh Phương ft Liêu Hưng


Không biết bao lần em nhí nhảnh hỏi rằng: “Anh có yêu em không?”, dù anh có trả lời thế nào thì vài ngày sau em vẫn hỏi câu hỏi cũ. Em cứ luôn như vậy, đủ lém lỉnh để anh bật cười khi ở bên, đủ nhõng nhẹo để anh muốn chở che. Thế nhưng chưa một lần anh hỏi em câu hỏi đó bởi anh tin. Anh tin rằng tình yêu của anh đủ làm em cảm động, tin những lời yêu thương từ em là chân thành.

Nhưng cuộc đời không hẳn là những chuyện tình lãng mạn. Không phải cứ yêu em thật đậm sâu là có thể ở bên em thật lâu. Tình yêu của tuổi hai lăm, ba mươi khác với tình yêu tuổi mười tám. Bởi trải qua rất nhiều thay đổi, chỉ cần anh lơ đãng một chút, là có thể mất em.

Em có yêu anh không

Trả lời anh đi khi anh còn ở đây

Không yêu xin em cứ nói ra

Để cho anh biết em không cần anh đâu


Em đừng suy nghĩ gì

Về những ngày tháng khi anh còn bên em

Có lẽ chưa quá lớn đối với em

Hay là anh bước đi em nhé


Tuổi thanh xuân của chúng ta đã dành cho nhau một khoảng thời gian đẹp. Anh thường nghĩ về những ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, lần đầu tiên anh nắm tay em, lần đầu tiên chúng mình kể về những chuyện dở hơi mà ai cũng biết rồi cười suốt cả một buổi chiều. Anh nghĩ rằng mình đã lựa chọn đúng, về một người trong trái tim, về một tình yêu không dịch chuyển. Nhưng cuộc sống, sự bận rộn của anh đã đẩy em rời xa anh. Anh im lặng, em im lặng, và chúng ta cứ thế tay không còn nắm chặt bàn tay.

Dường như đến một lúc nào đó thì khoảng cách giữa anh và em càng lớn, khiến em không thể toàn tâm, toàn ý ở bên cạnh anh. “Em còn yêu anh không?”, đó là câu anh đã hỏi em nhưng đáp lại vẫn chỉ là sự im lặng. Anh nên trách mình quá vô tâm hay trách trái tim em quá lạnh lùng?

Nếu một ngày nào đó anh sẽ cất bước ra đi

Thì em có nhìn theo mà khóc một lần vì anh

Để anh cảm thấy trái tim em không vô tâm như anh nghĩ

Để cho anh cảm giác em ở bên anh



Thì đừng buông tay em nhé trước mắt em đã có anh

Để anh dìu bước em đi trên con đường yêu

Hãy nắm lấy tay anh hãy níu lấy chân anh em nhé

Để cho ta cảm giác luôn ở bên nhau

Khoảng cách xa nhất trên thế giới không phải là góc biển chân trời, cũng không phải là đại dương này đến đại dương kia, lục địa này đến lục địa khác, mà là khi anh đang đứng trước mặt em nhưng anh lại không biết em còn yêu anh không. Đó là nỗi cô đơn thê lương nhất giữa chúng ta.

Anh không muốn tình yêu này vụt qua như cơn gió, không muốn những tháng năm qua đã vì nhau mà cố gắng giờ lại để em ra đi. Anh không muốn mình thấy tiếc nuối cho những tháng ngày sau, không muốn lầm lũi một mình. Em có thể không trả lời câu hỏi của anh ngay bây giờ, em có thể giận hờn anh nhưng hãy để cho anh bắt đầu lại tình yêu với em, hãy để cho anh từng ngày đưa đón, để anh bù đắp lại những trống vắng trong lòng em.

Chúng ta không thể quay về những ngày xưa cũ ấy được, nhưng anh muốn chúng ta sẽ yêu thật chân thành để sống cho hiện tại và tương lai. Chỉ cần em cứ là em, cứ nhõng nhẽo, cứ mít ướt, cứ yếu đuối để anh chở che.



Nếu ai hỏi anh tình yêu là gì, thì anh sẽ trả lời đó là em…

Nhận xét